Tôi chỉ là một bảo vệ, nhưng mong người bệnh bớt hoang mang khi bước vào bệnh viện

  1. Ngày đăng: 14-01-2026
  2. Lượt xem: 67
1  2  3  4  5
0/5 - 0 Bình chọn

Những ngày qua, mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại hình ảnh một nhân viên bảo vệ tại Bệnh viện K (cơ sở Tân Triều, Hà Nội) dùng loa hướng dẫn tận tình quy trình khám bệnh cho người dân. Đoạn video nhanh chóng thu hút sự quan tâm và nhận được nhiều phản hồi tích cực.

Câu chuyện phía sau đoạn clip viral xúc động làm tan chảy trái tim

Tôi là Nguyễn Tiến Phúc, 66 tuổi, nhân viên bảo vệ của Bệnh viện K – cơ sở Tân Triều. Công việc của tôi bắt đầu từ khá sớm khi nhiều người còn đang ngủ, còn với tôi, đó là lúc người bệnh bắt đầu một ngày dài đầy mệt mỏi và lo lắng.

Mỗi sáng, nhìn từng dòng người lặng lẽ xếp hàng chờ khám, tôi nhìn ra được trên gương mặt họ không chỉ là sự mệt mỏi, mà còn là nỗi sợ. Sợ lại thấy bệnh nặng hơn. Sợ không biết bắt đầu từ đâu. Sợ mình làm sai một bước trong một nơi quá quá đông.

Vì vậy, tôi cầm chiếc loa. Và tôi nói.

Không phải để nổi bật, mà để người bệnh bớt hoang mang.

Tôi dùng loa không phải vì trách nhiệm, mà vì sự thấu hiểu

Khoảng 4 giờ sáng, tôi mở cửa khu khám bệnh tầng 2, nhà A. Người bệnh đến từ rất sớm, nhiều người lần đầu đặt chân vào bệnh viện ung bướu, tay cầm hồ sơ với ánh mắt của sự thất thần đầy bối rối.

Tôi hướng dẫn từng bước:

  • Đăng ký ở đâu
  • Đi lối nào
  • Chờ tại khu vực nào

Tôi nói chậm, nói rõ, lặp lại nhiều lần. Chỉ mong sao họ đỡ phải hỏi đi hỏi lại, đỡ thêm nỗi khó trong lúc đang mang bệnh.

Có người khám xong quay lại bắt tay tôi.
Có người ôm tôi và nói: “Nhờ chú mà con đỡ rối lắm.”

Những lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản: “Vậy là mình làm đúng.”

Khi đoạn clip lan truyền, tôi vừa mừng… vừa lo

Mấy ngày gần đây, tôi bất ngờ trở thành “nhân vật chính” trong một đoạn video lan truyền trên mạng xã hội. Điện thoại reo liên tục. Người thân, bạn bè, cả những bệnh nhân từng gặp tôi đều gọi hỏi thăm.

Tôi mừng, vì thấy công việc của bảo vệ bệnh viện được mọi người nhìn bằng ánh mắt ấm áp hơn.

Nhưng tôi cũng lo.
Lo mình nói chưa đủ chuẩn.
Lo ảnh hưởng đến công việc chung.
Lo vì bản thân chỉ là một nhân viên bảo vệ, không muốn vượt quá vai trò của mình.

Tôi luôn tự nhắc: làm đúng nhiệm vụ, làm bằng cái tâm, không hơn – không kém.

Ít ai biết: tôi vừa đi làm, vừa điều trị ung thư

Có một điều tôi ít nói ra: tôi từng là bệnh nhân ở chính bệnh viện này.

Cách đây 8 năm, tôi phát hiện ung thư phổi giai đoạn 3 và đã phẫu thuật cắt một phần phổi. Hiện nay, bệnh tái phát, tôi đang điều trị tại Bệnh viện K.

Buổi sáng, tôi đi làm.
Buổi chiều, tôi đi truyền hóa chất.

Mệt thì có mệt. Nhưng tôi thấy mình may mắn.
May mắn vì còn đủ sức để làm việc.
May mắn vì hiểu rất rõ cảm giác sợ hãi của người bệnh khi cầm trên tay tờ giấy chỉ định khám.

Chính vì từng trải qua, tôi càng muốn đứng đó, nói rõ hơn, hướng dẫn kỹ hơn.

Tôi tin rằng tinh thần cũng là một “liều thuốc”

Ngoài việc giữ an ninh, tôi còn dọn dẹp, chăm sóc cây xanh, bảo quản cơ sở vật chất. Khi có dịp hỗ trợ các hội thảo khoa học về ung thư, tôi lắng nghe rất kỹ.

Rồi tôi kể lại cho những bệnh nhân khác.
Để họ có thêm niềm tin.

Tôi luôn nói:

“Thuốc rất quan trọng. Nhưng tinh thần còn quan trọng hơn.”

Khi tâm lý vững vàng, người bệnh sẽ bước qua những ngày điều trị khó khăn nhẹ hơn một chút.

Với tôi, bảo vệ là nghề mang lại sự an tâm

Tôi không nghĩ mình làm điều gì to tát.
Tôi chỉ làm đúng công việc của một nhân viên bảo vệ bệnh viện:

  • Giữ trật tự
  • Hướng dẫn tận tình
  • Giúp người bệnh cảm thấy an tâm hơn khi bước vào nơi chữa bệnh

Tôi không biết mình còn đứng được ở đây bao lâu.
Nhưng ngày nào còn đủ sức, tôi vẫn sẽ cầm loa.
Vẫn sẽ hướng dẫn.
Và vẫn mong rằng, khi bước vào bệnh viện, người bệnh sẽ bớt hoang mang hơn một chút.

Nếu hình ảnh của tôi khiến ai đó nhìn khác đi về nghề bảo vệ, tôi thấy mừng. Vì bảo vệ không chỉ là người đứng gác, mà còn là người hỗ trợ thầm lặng để mọi hoạt động diễn ra an toàn và trọn vẹn.

Theo Minh Anh - baovesaigon.net

Bài viết khác